Báo mới
Chào mừng quý vị đến với Website Định Đoàn-Đội!.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
điều bí mật

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Ngọc Định (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:42' 27-05-2009
Dung lượng: 75.5 KB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Trần Ngọc Định (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:42' 27-05-2009
Dung lượng: 75.5 KB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
LỜI GIỚI THIỆU
ĐỂ YÊU THƯƠNG…
Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ có được một tủ sách tâm hồn cao thượng của người Việt Nam. Để mỗi khi gấp sách lại, ta có thể xúc động reo lên câu thơ của Kalil Gibran: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta được thêm ngày nữa để yêu thương”...
Khi được báo Tuổi Trẻ mời vđo Ban gim khảo cuộc thi viết Cửa sổ tm hồn, thực ra trong thâm tâm tôi không xem đây là một cuộc thi. Nhưng v cỉ thứ hạng, cỉ giải thưởng nên phải có quy chế như mọi cuộc thi khc.
Bởi lìng tốt vđ nt đẹp của tâm hồn thực khó mà so sánh và xếp loại, mà cũng không nên so sánh và xếp loại. Trong thực tế, chúng ta thường x xầm bđn tn vụ n nđo lớn hơn vụ án nào, tên tham quan nào ăn nhiều hơn tên tham quan nào, hay sự nhũng nhiễu nào nghiêm trọng hơn sự nhũng nhiễu nào, chứ chúng ta ít khi nào xếp thang bậc cho điều tốt.
Ngay trong cuộc thi này cũng vậy, khi đọc gần 100 bài được chọn vào chung khảo, tôi luôn bắt gặp mnh rưng rưng theo từng con chữ nồng ấm và thật khó mà nói câu chuyện nào giàu cảm xúc hơn câu chuyện nào. Từ người thầy học cũ chắt chiu những tờ bạc nhàu nhì giơp đứa học trì khốn khỉ đến cô gái mắc bệnh nan y vờ hất hủi chàng trai mà cô yêu thương rất mực. Từ anh thanh niên giành chiếc xích lô từ tay người phu xe già nua để tự mnh đạp lấy đến người cha tự trọng v trch nhiệm vđ tnh cảm với người thân mà phải lụy mnh. Cu chuyện nđo cũng cảm động, cũng toát lên một bài học lớn về lìng nhn i vđ trung hậu.
Đọc những câu chuyện đời thường ấy, ai trong chúng ta cũng bắt gặp cảm giác ngờ ngợ như đ từng nhn thấy những hnh ảnh kia đâu đây trong cuộc sống hằng ngày. Th đúng vậy chứ cìn g. Đây chính là những câu chuyện thật được ghi nhận và kể lại, những câu chuyện thoạt trông có vẻ nhỏ nhặt nhưng suy cho cùng đều có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, bởi không có g tai họa cho bằng khi cuộc sống thiếu vắng những tấm lìng.
Thật vui khi những câu chuyện mang những nét đẹp của tâm hồn đó vẫn cìn ở khắp nơi - 1.500 bài viết tham gia cuộc thi trong một thời gian ngắn là một ví dụ. Điều đó giúp chúng ta tin vào cuộc sống, tin vào con người, tin rằng trong cuộc đời dẫu rất bấp bênh này cái Xấu, cái Ác không bao giờ chiến thắng được cái Đẹp, cái Thiện.
Hồi cìn nhỏ, thế hệ chơng tĩi coi tc phẩm Tâm hồn cao thượng của nhà văn Ý Amicis qua bản dịch tuyệt vời của Hđ Mai Anh gần như là sách gối đầu giường, các độc giả bây giờ th đang say mê tm đọc tủ sách Hạt giống tâm hồn. Hiện tượng đó thật đáng mừng, chỉ tiếc là các tác phẩm đó đều dịch từ nước ngoài. Thế cìn con người Việt Nam với những phẩm chất nhân hậu, với lối sống giàu tnh nghĩa sao t thấy trân quầy sch, trong cc tủ sch gia đnh? Tĩi nghĩ, những g gặt hi được từ cuộc thi này là một chứng minh. Và là một gợi ý.
Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ có được một tủ sách tâm hồn cao thượng của người Việt Nam. Để mỗi khi gấp sách lại, ta có thể xúc động reo lên câu thơ của Kalil Gibran: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta được thêm ngày nữa để yêu thương”...
Nhà văn NGUYỄN NHẬT ÁNH
Nửa ổ bnh m
Tôi vẫn thường đến công viên Lê Văn Tám đi dạo và đọc sách. Một ngày nọ, tôi gặp em, một cậu bé 14 tuổi và em đ để lại trong tôi sự xúc động không thể nào quên...
Cậu bé ở quê, nghỉ hè em theo một người quen lên đây bán vé số. Em bảo: “Mỗi ngày em kiếm được 15.000 đồng. Em sẽ cố gắng làm một tháng để về phụ giúp tiền sách vở cho ba mẹ”. Em kể, em ăn ngày hai bữa nên em phải chờ đến nửa buổi sáng em mới ăn. Bữa ăn nửa buổi (nhưng thực ra là bữa ăn sáng và trưa của em) lđ một ổ bnh m.
Cũng như mọi lần, em ghé vào công viên để dùng bữa, hôm đó tôi ngồi gần chỗ em. Lúc đó có một bà cụ cũng là người bán vé số dạo đi ngang qua. Em ngồi đó chuẩn bị ăn nhưng em chợt dừng lại và nhn theo bđ cụ rất lu. Bđ cụ đi ngang qua chỗ của tĩi một lơc th em chạy theo bđ vđ nắm nhẹ đôi bàn tay nhăn nheo của bà. Em ân cần: “Bà đ ăn sáng chưa ạ?”.
Bà cụ nhẹ nhàng:
ĐỂ YÊU THƯƠNG…
Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ có được một tủ sách tâm hồn cao thượng của người Việt Nam. Để mỗi khi gấp sách lại, ta có thể xúc động reo lên câu thơ của Kalil Gibran: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta được thêm ngày nữa để yêu thương”...
Khi được báo Tuổi Trẻ mời vđo Ban gim khảo cuộc thi viết Cửa sổ tm hồn, thực ra trong thâm tâm tôi không xem đây là một cuộc thi. Nhưng v cỉ thứ hạng, cỉ giải thưởng nên phải có quy chế như mọi cuộc thi khc.
Bởi lìng tốt vđ nt đẹp của tâm hồn thực khó mà so sánh và xếp loại, mà cũng không nên so sánh và xếp loại. Trong thực tế, chúng ta thường x xầm bđn tn vụ n nđo lớn hơn vụ án nào, tên tham quan nào ăn nhiều hơn tên tham quan nào, hay sự nhũng nhiễu nào nghiêm trọng hơn sự nhũng nhiễu nào, chứ chúng ta ít khi nào xếp thang bậc cho điều tốt.
Ngay trong cuộc thi này cũng vậy, khi đọc gần 100 bài được chọn vào chung khảo, tôi luôn bắt gặp mnh rưng rưng theo từng con chữ nồng ấm và thật khó mà nói câu chuyện nào giàu cảm xúc hơn câu chuyện nào. Từ người thầy học cũ chắt chiu những tờ bạc nhàu nhì giơp đứa học trì khốn khỉ đến cô gái mắc bệnh nan y vờ hất hủi chàng trai mà cô yêu thương rất mực. Từ anh thanh niên giành chiếc xích lô từ tay người phu xe già nua để tự mnh đạp lấy đến người cha tự trọng v trch nhiệm vđ tnh cảm với người thân mà phải lụy mnh. Cu chuyện nđo cũng cảm động, cũng toát lên một bài học lớn về lìng nhn i vđ trung hậu.
Đọc những câu chuyện đời thường ấy, ai trong chúng ta cũng bắt gặp cảm giác ngờ ngợ như đ từng nhn thấy những hnh ảnh kia đâu đây trong cuộc sống hằng ngày. Th đúng vậy chứ cìn g. Đây chính là những câu chuyện thật được ghi nhận và kể lại, những câu chuyện thoạt trông có vẻ nhỏ nhặt nhưng suy cho cùng đều có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, bởi không có g tai họa cho bằng khi cuộc sống thiếu vắng những tấm lìng.
Thật vui khi những câu chuyện mang những nét đẹp của tâm hồn đó vẫn cìn ở khắp nơi - 1.500 bài viết tham gia cuộc thi trong một thời gian ngắn là một ví dụ. Điều đó giúp chúng ta tin vào cuộc sống, tin vào con người, tin rằng trong cuộc đời dẫu rất bấp bênh này cái Xấu, cái Ác không bao giờ chiến thắng được cái Đẹp, cái Thiện.
Hồi cìn nhỏ, thế hệ chơng tĩi coi tc phẩm Tâm hồn cao thượng của nhà văn Ý Amicis qua bản dịch tuyệt vời của Hđ Mai Anh gần như là sách gối đầu giường, các độc giả bây giờ th đang say mê tm đọc tủ sách Hạt giống tâm hồn. Hiện tượng đó thật đáng mừng, chỉ tiếc là các tác phẩm đó đều dịch từ nước ngoài. Thế cìn con người Việt Nam với những phẩm chất nhân hậu, với lối sống giàu tnh nghĩa sao t thấy trân quầy sch, trong cc tủ sch gia đnh? Tĩi nghĩ, những g gặt hi được từ cuộc thi này là một chứng minh. Và là một gợi ý.
Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ có được một tủ sách tâm hồn cao thượng của người Việt Nam. Để mỗi khi gấp sách lại, ta có thể xúc động reo lên câu thơ của Kalil Gibran: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta được thêm ngày nữa để yêu thương”...
Nhà văn NGUYỄN NHẬT ÁNH
Nửa ổ bnh m
Tôi vẫn thường đến công viên Lê Văn Tám đi dạo và đọc sách. Một ngày nọ, tôi gặp em, một cậu bé 14 tuổi và em đ để lại trong tôi sự xúc động không thể nào quên...
Cậu bé ở quê, nghỉ hè em theo một người quen lên đây bán vé số. Em bảo: “Mỗi ngày em kiếm được 15.000 đồng. Em sẽ cố gắng làm một tháng để về phụ giúp tiền sách vở cho ba mẹ”. Em kể, em ăn ngày hai bữa nên em phải chờ đến nửa buổi sáng em mới ăn. Bữa ăn nửa buổi (nhưng thực ra là bữa ăn sáng và trưa của em) lđ một ổ bnh m.
Cũng như mọi lần, em ghé vào công viên để dùng bữa, hôm đó tôi ngồi gần chỗ em. Lúc đó có một bà cụ cũng là người bán vé số dạo đi ngang qua. Em ngồi đó chuẩn bị ăn nhưng em chợt dừng lại và nhn theo bđ cụ rất lu. Bđ cụ đi ngang qua chỗ của tĩi một lơc th em chạy theo bđ vđ nắm nhẹ đôi bàn tay nhăn nheo của bà. Em ân cần: “Bà đ ăn sáng chưa ạ?”.
Bà cụ nhẹ nhàng:
 






Các ý kiến mới nhất