Tra cứu từ điển


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Liên kết Website

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Ngọc Định)
  • (Trần Ngọc Minh Thư)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Images_415.jpg Diendanhaiduongcom19072_129.jpg Ho_Chi_Minh_dep_nhat_ten_nguoi.swf ChucTet_NhamThin6.swf Images3.jpeg

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Báo mới

    Chào mừng quý vị đến với Website Định Đoàn-Đội!.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Một thời hoa lửa

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Ngọc Định (trang riêng)
    Ngày gửi: 15h:44' 27-05-2009
    Dung lượng: 78.5 KB
    Số lượt tải: 5
    Số lượt thích: 0 người

    NHỚ LẠI TRẬN CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ 1972
    (Đại tá Nguyễn Việt – nguyên Tham mưu phó sư đoàn 325)


    Chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị
    Trung tuần tháng 8 năm 1972, Bộ Tư lệnh B5 quyết định giao nhiệm vụ cho F325 chỉ huy lực lượng Bảo vệ Thành Quảng Trị.
    Lúc này, Sở chỉ huy cơ bản của sư đoàn đóng ở khu vực Cao Hy-Tây Ðông Hà độ 15km trên một bãi bom B52 địch đã đánh nát.
    Sư đoàn chọn địa điểm này là để tạo bất ngờ đối với địch, cho là ta không thể đóng một cơ quan chỉ huy cỡ sư đoàn tại một vùng chúng đã ném bom tơi bời.
    Tôi được mời lên gặp anh Lê Kích sư đoàn trưởng và được giao nhiệm vụ làm chỉ huy trưởng các lực lượng phòng thủ thành cổ Quảng Trị, thay anh Thúy trung đoàn trưởng trung đoàn 48 ra nghỉ sau nhiều ngày chiến đấu căng thẳng. Anh động viên tôi và nói rõ: “Nhiệm vụ rất khó khăn. Sư đoàn tin tưởng nêu cao trách nhiệm nặng nề cho anh. Vào trong đó, cần chấn chỉnh lực lượng phòng thủ, cương quyết giữ vững địa trận, tạo điều kiện cho các sư đoàn bạn phản công từ hướng tây-nam và hướng đông.
    Tôi cùng chú bé Hùng công vụ và một liên lạc viên khẩn trương lên đường. Chúng tôi đi bộ giữa ban ngày, dựa theo vệt đường xe cơ giới qua dãy đồi lúp xúp, động Quai Vẹc, Tân Vĩnh chi chít hố bom B52, khét lẹt mùi thuốc nổ, cây cỏ bị đốt cháy nham nhở, xám xịt. Ðây đó những xác xe tăng địch, xe vận tải của ta nằm rải rác, đen thui.
    Chúng tôi rời sở chỉ huy trung đoàn tiếp tục cuộc hành trình vào thành cổ. Qua kinh nghiệm bản thân thời hoạt động trinh sát-đặc công và thời phòng không chống chiến tranh phá hoại, tôi chọn thời điểm buổi trưa để ra Nhan Biều, bờ sông Thạch Hãn và cứ thong dong thẳng đường quốc lộ 1A mà đi, như vậy an toàn hơn, địch ít đánh phá.
    Ðường khá tốt, lát bê tông xi măng dày vài chục phân, rộng đến 10 mét, không một bóng người, cả một vùng vắng lặng. Trên đầu, tiếng bà già OV10 vè vè liên tục xoi mói tìm mục tiêu. Ðến một cống trên đường, chúng tôi tạm dừng chân nghỉ ít phút. Chui vào vòm cống, gặp ngay một tổ vài ba chú lính non choẹt. Hỏi chuyện thì được biết, mấy chú này đi lạc nên tạm lánh ở đây chờ anh em đi tìm. Hỏi ăn uống thế nào các chú trả lời vào căn cứ Ai Tử kiếm ăn, thiếu gì lương khô gạo sấy. Chẳng rõ đây là lính lạc ngũ hay bỏ ngũ. Rất có thể là quân bỏ ngũ, tạm lánh ở một nơi an toàn đợi thời cơ. Các chú đã khôn ngoan chọn nơi ẩn trốn ở chiếc cống này, không trốn hẳn ra ngoài hậu phương mà lại tạm dừng ở đây. Có thể an toàn hơn về mọi mặt, kể cả mặt chính trị, không mang tiếng là quân bỏ ngũ, đào ngũ.
    Tôi lựa lời khuyên anh em tự tìm đường trở về đơn vị và chỉ đường cho các chú đi ngược ra hướng sông Vĩnh Phước, tìm trung đoàn. Chúng tôi chia tay nhau. Không rõ các chú bé có trở về đơn vị không. Nhưng trước hoàn cảnh này, chúng tôi biết làm gì hơn.
    Trên đường đi qua căn cứ Ai Tử, một bên là sân bay lát ghi sắt máy bay lát ghi phản lực lên xuống được, một bên là căn cứ đồ sộ của sư đoàn Mỹ cũ, sau là của sư đoàn ngụy, ngổn ngang cơ man nào là công sự bao cát, nhà cửa, chòi canh, cột điện. Không biết bao nhiêu của cải đã đổ vào đây. Những lô cốt xi măng, gỗ đất chi chít cả một vùng. Những cột điện dã chiến bằng gỗ thông sơn hắc ín to 20-30 phân thẳng vút cao đến 20 mét, những chòi canh kiên cố sắt thép đen sì khống chế toàn khu vực. Ðây đó dăm ba chiếc xe tăng M141 đổ chổng kềnh. Hàng chục xe tải GMC cháy nham nhở, lốp bẹp dí. Cả một vùng chết chóc, ảm đạm. Lác đác những cây cỏ mới chồi lá xanh, biểu thị sức sống mãnh liệt vùng đất đỏ ba dan nhiệt đới.
    Đến Nhan Biều, chúng tôi vượt làng xóm cây cối đổ ngổn ngang, nhà cửa tốc mái ngả nghiêng. Lẻ tẻ còn một ít dân trụ bám trong hầm kèo chữ A làm bằng đủ thứ gỗ, sắt, tôn loại tốt, kể cả ghi đường bằng sân bay. Ðến hậu cứ cung cấp của sư đoàn và trung đoàn 95 sau hai ngày hành quân từ sở chỉ huy sư đoàn cơ bản, chúng tôi vào nghỉ ngơi, ăn vội bữa cơm chiều bằng gạo sấy với ruốc mặn Trung Quốc. Vừa lúc đó, đồng chí chính ủy trung đoàn 48 cũng
     
    Gửi ý kiến